Do ái sinh sầu ưu,do ái sinh sợ hãi; ai thoát khỏi tham ái, không sầu, đâu sợ hãi?Kinh Pháp Cú (Kệ số 212)
Người trí dù khoảnh khắc kề cận bậc hiền minh, cũng hiểu ngay lý pháp, như lưỡi nếm vị canh.Kinh Pháp Cú - Kệ số 65
Nếu muốn đi nhanh, hãy đi một mình. Nếu muốn đi xa, hãy đi cùng người khác. (If you want to go fast, go alone. If you want to go far, go together.)Ngạn ngữ Châu Phi
Thành công không phải là chìa khóa của hạnh phúc. Hạnh phúc là chìa khóa của thành công. Nếu bạn yêu thích công việc đang làm, bạn sẽ thành công. (Success is not the key to happiness. Happiness is the key to success. If you love what you are doing, you will be successful.)Albert Schweitzer
Hoàn cảnh không quyết định nơi bạn đi đến mà chỉ xác định nơi bạn khởi đầu. (Your present circumstances don't determine where you can go; they merely determine where you start.)Nido Qubein
Khi mọi con đường đều bế tắc, đừng từ bỏ. Hãy tự vạch ra con đường của chính mình. (When all the ways stop, do not give up. Draw a way on your own.)Sưu tầm
Kỳ tích sẽ xuất hiện khi chúng ta cố gắng trong mọi hoàn cảnh.Sưu tầm
Người ngu nghĩ mình ngu, nhờ vậy thành có trí. Người ngu tưởng có trí, thật xứng gọi chí ngu.Kinh Pháp cú (Kệ số 63)
Kẻ thất bại chỉ sống trong quá khứ. Người chiến thắng là người học hỏi được từ quá khứ, vui thích với công việc trong hiện tại hướng đến tương lai. (Losers live in the past. Winners learn from the past and enjoy working in the present toward the future. )Denis Waitley
Giặc phiền não thường luôn rình rập giết hại người, độc hại hơn kẻ oán thù. Sao còn ham ngủ mà chẳng chịu tỉnh thức?Kinh Lời dạy cuối cùng

Trang chủ »» Danh mục »» TỦ SÁCH RỘNG MỞ TÂM HỒN »» Truyện thiếu nhi song ngữ »» Xem đối chiếu Anh Việt: Hai ông cháu »»

Truyện thiếu nhi song ngữ
»» Xem đối chiếu Anh Việt: Hai ông cháu

(Lượt xem: 2.714)
Xem trong Thư phòng    Xem định dạng khác    Xem Mục lục  Vietnamese || English || Tải về bảng song ngữ


       

Font chữ:
Font chữ:

Hai ông cháu

Hãy thư giãn, nhắm mắt và tưởng tượng rằng con đang ở một vùng quê, có những những ngọn đồi xanh mướt bao quanh và những cánh đồng đầy hoa dại. Đây là nơi cậu bé Tim đang sống với ông nội là Joe, một người đưa thư. Ngày nọ, xe chở thư bị hỏng máy, ông Joe đã nhờ Tim giúp ông trong việc đưa thư. Và rồi việc đưa thư hóa ra lại đầy những sự kiện bất ngờ. Con có muốn biết chuyện gì đã xảy ra không? Hãy lắng nghe câu chuyện này.

Bình minh đang lố dạng, ông Joe và Tim, đứa cháu trai hãy còn ngái ngủ, đã bắt đầu chuyến đưa thư buổi sáng. Tim phải gắng sức một chút dưới sức nặng của những túi đựng thư. Nhưng cậu bé không hề than phiền. Ông Joe hết sức hài lòng khi được cháu trai giúp sức.

Ông nói: “Xe chở thư đang sửa tại ga-ra nên ông không thể tự mình xoay sở với những túi thư này. Cháu biết đó, ông ngày càng già hơn. Và có cháu cùng đi cũng vui hơn. Nhưng khi nào cháu thấy những túi thư này trở nên quá nặng thì cho ông biết nhé Tim.”

Mặt trời lên cao dần, ông Joe và Tim sóng bước bên nhau trên những con đường làng quê quanh co. Một lúc sau, Tim bắt đầu thấy mệt và những túi thư dường như ngày càng nặng hơn sau mỗi bước chân. Cậu bé cố xua đi cảm giác mệt nhọc bằng cách huýt sáo miệng. Cậu không muốn để ông nội Joe biết mình đang phải gắng sức.

Ngay khi ấy, hai ông cháu rẽ vào một khúc quanh và chợt nhìn thấy một chú cừu non đang kẹt lại trong bờ giậu đầy gai nhọn. Chú cừu non trông thật khổ sở và cất tiếng kêu be be đau đớn. Tim quên hẳn đôi tay đang đau mỏi vì sức nặng của những túi thư. Cậu bé đặt túi xuống và chạy nhanh hết sức đến chỗ bờ giậu, rồi hai ông cháu cùng cố gắng cứu gỡ con cừu non đang khiếp sợ. Gai nhọn cào xước làm Tim rướm máu ở cả hai cánh tay và bàn tay, nhưng cuối cùng rồi chú cừu non cũng được cứu thoát.

Ông Joe nói: “Tốt hơn là chúng ta nên cố tìm cho được cừu mẹ.”

Tim nhìn sang bên kia bờ giậu rồi hồ hởi nói: “Có bầy cừu ở cánh đồng kế bên, có lẽ cừu mẹ cũng không xa đây lắm.”

Tim dịu dàng ôm chú cừu non vào lòng rồi trèo qua bờ giậu. Cậu bé chạy băng qua cánh đồng đến chỗ một bục gỗ dùng để leo qua bờ rào và đi vào cánh đồng kế bên. Một con cừu chạy đến chỗ cậu bé và kêu be be rất lớn. Tim đặt chú cừu non xuống, nó nhảy tung tăng đến bên cạnh và nép vào mình cừu mẹ.

Ông Joe kêu lên: “Đó chắc chắn là cừu mẹ rồi.” Và ông mỉm cười.

Tim quay trở lại đường đi với ông Joe và hai ông cháu tiếp tục đi.

Tim nói: “Ông nội, chúng ta đã giúp được chú cừu non đó.”

Ông Joe nói: “Chính cháu đã làm được công việc khó khăn đó.” Và ông âu yếm vỗ nhẹ trên lưng Tim: “Cháu làm tốt lắm!”

Tim tự nhủ: “Điều lạ nhất là mình không thấy mệt và hai cánh tay không còn cảm giác đau mỏi nữa.” Cậu bé suy nghĩ về việc cứu giúp người và vật quanh mình thật tốt đẹp biết bao.

Cậu tự hứa với lòng mình: “Khi lớn lên, mình sẽ làm việc để giúp đỡ người và vật. Có thể mình sẽ làm bác sĩ thú y hoặc bác sĩ chữa bệnh cho người.”

Không khí buổi sáng nóng dần lên. Một lúc lâu sau, Tim bắt đầu cảm thấy những túi thư trĩu nặng và đôi cánh tay đau mỏi trở lại. Cậu bé bắt đầu cảm thấy hối tiếc và ước gì mình đã không đồng ý giúp ông nội Joe.

Tim nghĩ: “Lẽ ra mình nên ở nhà. Như vậy thì hẳn giờ này mình vẫn còn trên giường ngủ hoặc đang chơi trong vườn.”

Những suy nghĩ của Tim càng u ám thì cậu bé càng cảm thấy những túi đựng thư trở nên nặng nề hơn. Trong đầu cậu chỉ còn duy nhất một ý nghĩ là vất bỏ xuống những cái túi nặng nề đang phải mang đi. Thậm chí Tim còn bắt đầu thấy giận ông nội Joe vì đã bảo cậu giúp ông việc đưa thư. Tim chìm ngập trong những ý nghĩ đen tối đến nỗi cậu bé không nhận biết rằng ông nội Joe đã dẫn cậu ra khỏi con đường, hướng về phía một căn nhà trong nông trại.

Ông Joe nói: “Nghe kìa, Tim. Có tiếng ai đang khóc,”

Họ tìm thấy bà Brown, vợ ông chủ trang trại, đang ngồi bệt ở giữa sân khóc nức nở. Tim quên ngay những ý nghĩ bực tức của mình và cùng với ông nội Joe vội vã chạy đến để tìm hiểu xem có chuyện gì bất ổn.

Bà Brown khóc lóc: “Tôi trượt chân và bị bong mắt cá chân. Giờ tôi không thể đứng dậy và lũ gia súc tội nghiệp vẫn chưa được cho ăn.”

Ông Joe nói: “Đừng lo, chúng tôi sẽ giúp bà.”

Ngay tức thì, ông nội Joe đỡ bà Brown đứng dậy và giúp bà khập khiễng đi vào nhà. Ông đỡ bà ngồi xuống một chiếc ghế và nâng nhẹ mắt cá chân bị bong của bà đặt lên một cái bục kê chân. Ông nói: “Điều này sẽ giúp giảm sưng.”

Tim chăm sóc cho lũ gia súc. Cậu bé vãi thóc cho đàn gà đang bươi quanh sân, lấy thức ăn thừa trong bếp mang cho những con heo, rồi mang cỏ khô bỏ vào chuồng cho ngựa và bò.

Bà Brown nói: “Cháu đã giúp bà quá nhiều việc.” Rồi bà chỉ vào một khay bánh sô-cô-la nướng: “Hãy nhận lấy một số bánh kia như lời cảm ơn của bà. Bà mới nướng sáng nay đấy.”

Tim cảm thấy thật vui sau khi giúp được bà Brown, cũng giống hệt như niềm vui cậu đã có được sau khi cứu thoát chú cừu non. Tim nhận ra mình đang tràn đầy năng lượng và không còn mệt mỏi nữa. Cậu bé tự nhủ: “Có lẽ khi lớn lên mình sẽ làm thầy giáo hay làm lính cứu hỏa. Việc giúp đỡ người khác thực sự rất tuyệt vời.”

Ông nội Joe và Tim tiếp tục lên đường. Mặt trời nóng rực như đổ lửa từ trên cao xuống và bụi đường làm Tim phát ho. Cậu bé lại bắt đầu quên đi những ý tưởng vui thích. Cậu nhìn con đường trải dài vô tận phía trước và tự nghĩ: “Chẳng ai giúp mình cả. Hôm nay mình đã giúp đỡ tất cả nhưng rồi bản thân mình nhận lại được gì chứ? Lẽ ra mình chỉ nên tự lo cho mình thôi.”

Những túi đựng thư dường như trở nên lớn hơn, nặng nề hơn bao giờ hết và sự bực tức làm cậu bé thấy đau nhói nơi tim.

Nhưng rồi Tim nhớ đến bà Brown và chú cừu non. Cậu bé cũng nhớ lại ông nội đã vui như thế nào khi cậu đồng ý giúp ông trong chuyến đưa thư. Sau mỗi lần giúp đỡ người khác, cậu bé đều cảm thấy thật ấm lòng, hạnh phúc và những túi thư dường như được mang đi dễ dàng hơn. Tim nghĩ: “Như vậy là mọi người đã giúp mình suốt cả ngày rồi.”

Cậu bé nhận ra rằng giờ đây cậu cần được nghỉ ngơi một lát trước khi có thể tiếp tục chuyến đi. Điều đó không có gì sai cả.

Tim đề nghị: “Ông nội ơi, con rất tiếc nhưng con đang thực sự thấy mệt. Chúng ta có thể ngồi xuống nghỉ ngơi một lát được không?”

Ông Joe đáp: “Tất nhiên là được rồi, Tim. Điều quan trọng là phải biết khi nào cần dừng lại. Hôm nay con thực sự đã làm rất tốt. Việc mang những túi thư nặng nề này đi suốt đoạn đường dài như thế thật không dễ dàng.”

Hai ông cháu ngồi xuống, ông Joe lấy ra một bình trà và mỗi người ăn một cái bánh nướng bà Brown đã trao tặng. Đây quả là loại bánh ngon nhất mà Tim đã từng được ăn.

Khi chúng ta chỉ chú tâm vào những cảm xúc của mình, thật rất dễ thổi phồng quá đáng những bất ổn. Nhưng khi ta biết quan tâm chăm sóc người khác cũng như chính bản thân mình, mọi người đều được lợi ích và những bất ổn sẽ biến thành cơ hội.



Tim and Grandpa Joe

Relax, close your eyes and imagine that you're in the countryside, surrounded by rolling green hills and flower-filled meadows. This is where Tim lived. His grandpa, Joe, was a mailman and one day, when the mail van broke down, Grandpa Joe asked Tim if he could help him with the deliveries. And delivering the mail turned out to be full of adventure. Would you like to know what happened? Listen carefully to their story.

The sun was rising as Grandpa Joe and a yawning young Tim set off on the morning mail round. Tim struggled a little under the weight of the mailbags. But he didn't complain. Grandpa Joe was so pleased to have his help.

“With the van at the garage, I couldn’t manage these bags all by myself” said Grandpa Joe. “I'm getting older now, you know. And it will be nice to have your company, too. But tell me if the bags get too heavy, Tim.”

As the sun climbed higher into the sky, Grandpa Joe and Tim walked together along the winding country roads. After a while Tim started to feel tired and the mailbags seemed to get heavier with every step. He tried to distract himself from his discomfort by whistling. He didn’t want to let Grandpa Joe know he was struggling.

Just then they turned a bend and came upon a lamb caught in a prickly hedge. The lamb was very distressed and bleating in pain. Tim forgot all about his arms aching with the weight of the mailbags. He put the bags down and ran to the hedge as fast as he could, then he and Grandpa Joe worked to free the frightened lamb. The thorns scratched Tim’s arms and hands, but at last the lamb was free.

“We’d better try to find this lamb's mother,” said Grandpa Joe.

“There are sheep in the next field,” said Tim excitedly as he looked over the fence. “Perhaps the mother isn’t far away.”

Gently holding the lamb, Tim climbed over the fence. He ran across the field to a stile and climbed into the next field. A sheep came up to him, bleating loudly. Tim put the lamb down and it skipped up to the sheep and nestled in close.

“That must be his mother,” called Grandpa Joe, smiling.

Tim rejoined Grandpa Joe in the road and they continued on their way.

“We helped that lamb, Grandpa,” said Tim.

“You did most of the hard work,” said Grandpa Joe and he patted Tim on the back. “Well done.”

“The strangest thing is I don't feel tired and my arms aren't aching anymore,” Tim said to himself. He thought about how good it was to help others.

“When I grow up I'm going to help animals or people,” he promised himself “I could be a vet or a doctor.”

The morning grew warmer. After a while, Tim began to feel the weight of the mailbags and the pain in his arms again. He began to feel sorry for himself and wished he had never agreed to help Grandpa Joe.

“I should have stayed at home. I could still be in bed or playing in the garden,” Tim thought.

The darker Tim's thoughts grew, the heavier his load felt. All he could think about was getting rid of the bags he was carrying. Tim even started to feel angry with Grandpa Joe for asking him to help with the deliveries. Tim was so caught up in his black thoughts that he didn't notice Grandpa Joe had led him off the road toward a farmhouse.

“Listen, Tim,” said Grandpa Joe. “Someone's crying.”

They found the farmer’s wife, Mrs Brown, sitting in the middle of the farmyard, sobbing. Tim forgot his angry thoughts and together he and Grandpa Joe hurried over to find out what was wrong.

“I tripped and sprained my ankle. I can't get up, and the poor animals haven't been fed,” cried Mrs Brown.

“Don’t worry,” said Grandpa Joe. “We’ll help you.”

In no time at all Grandpa Joe had got Mrs Brown up and helped her hobble back to the farmhouse. He sat her down in a chair and lifted her sprained ankle onto a footstool. “That’ll help reduce the swelling,” he said.

Tim took care of all the animals. He scattered seed for the chickens that were scratching about in the yard, he gave the pigs food scraps from the kitchen, and he put fresh hay in the stables for the horses and the cows.

“You’ve done so much for me,” said Mrs Brown. She pointed at a tray of chocolate muffins. “Please take some of those as a thank you. I baked them this morning.”

Tim felt contented after helping Mrs Brown, just as he had after rescuing the lamb. He found that he had lots of energy and was no longer tired. “Perhaps I will become a teacher or a fireman when I grow up,” he said to himself “Helping people really is wonderful.”

Grandpa Joe and Tim continued on their way. The hot sun blazed down and the dust on the road made Tim cough. He began to forget his happy thoughts again. He looked at the road stretching endlessly in front and thought to himself “No-one is helping me. I’ve helped all these people today but what have I got in return? I should just look after myself.”

Tim's bags felt bigger and heavier than ever and his anger caused an ache in his heart.

But then he remembered Mrs Brown and the lamb. And he remembered how pleased his grandfather had been when he’d agreed to help him on the mail round. Every time he had helped people he’d felt warm and happy and the mailbags had seemed easier to carry. “People have been helping me all day,” thought Tim.

He realized all he needed now was a rest and then he would be able to carry on. Nothing else was wrong.

“Grandpa Joe, I’m sorry but I’m feeling really tired. Could we sit down and have a rest?” asked Tim.

“Of course, Tim,” said Grandpa Joe. “It's important to know when to stop. You’ve done really well today. It's not easy to carry these heavy bags such a long way.”

They sat down and Grandpa Joe pulled out a flask of tea and they each ate one of Mrs Brown’s muffins. And the muffin was the most delicious Tim had ever tasted.

It’s easy to blow problems out of proportion when we only focus on our feelings. When we take care of others, as well as ourselves, everyone benefits and problems become opportunities.




    « Xem chương trước «      « Sách này có 1205 chương »       » Xem chương tiếp theo »
» Tải file Word về máy » - In chương sách này

_______________

MUA THỈNH KINH SÁCH PHẬT HỌC

DO NXB LIÊN PHẬT HỘI PHÁT HÀNH




An Sĩ toàn thư - Khuyên người niệm Phật cầu sinh Tịnh độ


Giảng giải Cảm ứng thiên - Tập 2


An Sĩ toàn thư - Khuyên người bỏ sự tham dục


Người chết đi về đâu

Mua sách qua Amazon sẽ được gửi đến tận nhà - trên toàn nước Mỹ, Canada, Âu châu và Úc châu.

XEM TRANG GIỚI THIỆU.






DONATION

Quý vị đang truy cập từ IP 18.212.120.195 và chưa ghi danh hoặc đăng nhập trên máy tính này. Nếu là thành viên, quý vị chỉ cần đăng nhập một lần duy nhất trên thiết bị truy cập, bằng email và mật khẩu đã chọn.
Chúng tôi khuyến khích việc ghi danh thành viên ,để thuận tiện trong việc chia sẻ thông tin, chia sẻ kinh nghiệm sống giữa các thành viên, đồng thời quý vị cũng sẽ nhận được sự hỗ trợ kỹ thuật từ Ban Quản Trị trong quá trình sử dụng website này.
Việc ghi danh là hoàn toàn miễn phí và tự nguyện.

Ghi danh hoặc đăng nhập

Thành viên đang online:
Rộng Mở Tâm Hồn Phạm Thiên Rộng Mở Tâm Hồn Huệ Trí 1975 Rộng Mở Tâm Hồn Hidivi Rộng Mở Tâm Hồn Vương Sỹ Mốt Rộng Mở Tâm Hồn Vô Thường Violet Rộng Mở Tâm Hồn Thanh Danh Rộng Mở Tâm Hồn Nguyên Ngọc Rộng Mở Tâm Hồn maithanh151 Rộng Mở Tâm Hồn Tri Kiến Hương Rộng Mở Tâm Hồn Thích Đạo Nguyện Rộng Mở Tâm Hồn Vạn Phúc Rộng Mở Tâm Hồn Viên Hiếu Thành Rộng Mở Tâm Hồn Lê thị Ngọc Phượng Rộng Mở Tâm Hồn Nguyên Lê Rộng Mở Tâm Hồn Bích Luu Rộng Mở Tâm Hồn Tăng Văn Y Rộng Mở Tâm Hồn Quang-Tu Vu Rộng Mở Tâm Hồn Viễn Tương Rộng Mở Tâm Hồn Van Tran Thu Huyen Rộng Mở Tâm Hồn Tâm Lương Rộng Mở Tâm Hồn Minhkhang2110 Rộng Mở Tâm Hồn Pascal Bui Rộng Mở Tâm Hồn Nguyễn Ngọc Bảo Phương Rộng Mở Tâm Hồn Quảng Minh Tâm Quang Rộng Mở Tâm Hồn vokhulai Rộng Mở Tâm Hồn hanhtri Rộng Mở Tâm Hồn Nguyễn Sĩ Long Rộng Mở Tâm Hồn Hoat Khong Rộng Mở Tâm Hồn tamtran.ussh Rộng Mở Tâm Hồn Nangsel Rộng Mở Tâm Hồn Ngọc Chi Rộng Mở Tâm Hồn Duc trinh Rộng Mở Tâm Hồn tranadobe Rộng Mở Tâm Hồn Đinh Trí Hùng Rộng Mở Tâm Hồn Phan Huy Triều Rộng Mở Tâm Hồn Trương Quang Quý Rộng Mở Tâm Hồn Tánh Không 1965 Rộng Mở Tâm Hồn Huệ Lộc 1959 Rộng Mở Tâm Hồn caokiem Rộng Mở Tâm Hồn Quán Thoát ... ...

Việt Nam (892 lượt xem) - Hoa Kỳ (151 lượt xem) - Trung Hoa (46 lượt xem) - Senegal (13 lượt xem) - Đức quốc (11 lượt xem) - Na-uy (7 lượt xem) - Nhật Bản (5 lượt xem) - French Southern Territories (5 lượt xem) - ... ...